峡中见芙蓉

宋代 白玉蟾
峡畔寻常有虎踪,峡中闻说有蛟龙。 心知峭壁生如剑,目送清波去似弓。 绕树尽皆青薜荔,举头忽见白芙蓉。 西风为我吹残酒,最喜千峰翠色浓。
xiá pàn xún cháng yǒu zōng   xiá zhōng wén shuō yǒu jiāo lóng
xīn zhī qiào shēng jiàn   sòng qīng shì gōng
rào shù jìn jiē qīng   tóu jiàn bái róng
西 fēng wèi chuī cán jiǔ   zuì qiān fēng cuì nóng