峡中得风挂帆

宋代 杨万里
楼船上水不寸步,两山惨惨愁将暮。 一声霹雳天欲雨,隔江草树忽起舞。 风从海南天外来,怒吹峡山山倒开。 百夫绝叫椎大鼓,一夫飞上千尺桅。 布帆挂了却袖手,坐看水上鹅毛走。
lóu chuán shàng shuǐ cùn   liǎng shān cǎn cǎn chóu jiāng  
shēng tiān   jiāng cǎo shù  
fēng cóng hǎi nán tiān wài lái   chuī xiá shān shān dào kāi  
bǎi jué jiào chuí   fēi shàng qiān chǐ wéi  
fān guà liǎo què xiù shǒu   zuò kàn shuǐ shàng é máo zǒu