夏云曲

唐代 齐己
红嵯峨,烁晚波,乖龙慵卧旱鬼多。爞爞万里压天堑, 飏雷电光空闪闪。好雨不雨风不风,徒倚穹苍作岩险。 男巫女觋更走魂,焚香祝天天不闻。天若闻, 必能使尔为润泽,洗埃氛。而又变之成五色,捧日轮, 将以表唐尧虞舜之明君。
hóng cuó é   shuò wǎn   guāi lóng yōng hàn guǐ duō chóng chóng wàn tiān qiàn  
yáng léi diàn guāng kōng shǎn shǎn hǎo fēng fēng   qióng cāng zuò yán xiǎn
nán gèng zǒu hún   fén xiāng zhù tiān tiān wén tiān ruò wén  
néng shǐ 使 ěr wèi rùn   āi fēn ér yòu biàn zhī chéng   pěng lún  
jiāng biǎo táng yáo shùn zhī míng jūn