夏云峰·露华清

宋代 赵长卿
露华清。天气爽、新秋已觉凉生。朱户小窗,坐来低按秦筝。几多妖艳,都总是、白雪余声。那更、玉肌肤韵胜,体段轻盈。 照人双眼偏明,况周郎、自来多病多情。把酒为伊,再三著意须听。销魂无语,一任侧耳与心倾。是我不卿卿,更有谁可卿卿。
huá qīng tiān shuǎng xīn qiū jué liáng shēng zhū xiǎo chuāng   zuò lái àn qín zhēng duō yāo yàn   dōu zǒng shì bái xuě shēng gèng yùn shèng   duàn qīng yíng
zhào rén shuāng yǎn piān míng   kuàng zhōu láng lái duō bìng duō qíng jiǔ wèi   zài sān zhù tīng xiāo hún   rèn ěr xīn qīng shì qīng qīng   gèng yǒu shuí qīng qīng