下元日五更诣天庆观宝林寺

宋代 陆游
朝罢琳宫谒宝坊,强扶衰疾具簪裳。 拥裘假寐篮舆稳,夹道吹烟桦炬香。 楼外晓星犹磊落,山头初日已苍凉。 鸣驺应有高人笑,五斗驱君早夜忙。 夏白紵云母屏薄望如空,水精帘疏不碍风。 美人独立何所似白玉芙蕖秋水中。 素绡细织冰蚕缕,清寒不受人间暑。 晚来浴罢绿窗闲,自把新诗教鹦鹉。 (序)翔鸾矫矫离风尘,眼明见此绝代人。 纱窗弄笔消永日,临得黄庭新逼真。 飞楼缥缈今何夕?月与玉人同一色。 下帘不为九霄寒,自要玲珑看团璧。
cháo lín gōng bǎo fāng   qiáng shuāi zān cháng  
yōng qiú jiǎ mèi lán wěn   jiā dào chuī yān huà xiāng  
lóu wài xiǎo xīng yóu lěi luò   shān tóu chū cāng liáng  
míng zōu yīng yǒu gāo rén xiào   dǒu jūn zǎo máng  
xià bái zhù yún píng báo wàng kōng   shuǐ jīng lián shū ài fēng  
měi rén suǒ shì bái qiū shuǐ zhōng  
xiāo zhī bīng cán   qīng hán shòu rén jiān shǔ  
wǎn lái 绿 chuāng xián   xīn shī jiào yīng  
    xiáng luán jiǎo jiǎo fēng chén   yǎn míng jiàn jué dài rén  
shā chuāng nòng xiāo yǒng   lín huáng tíng xīn zhēn  
fēi lóu piāo miǎo jīn   yuè rén tóng  
xià lián wéi jiǔ xiāo hán   yào líng lóng kàn tuán