夏雨

唐代 齐己
霮 雨对蔽穹苍,冥濛自一方。当时消酷毒,随处有清凉。 著物声虽暴,滋农润即长。乍红萦急电,微白露残阳。 应祷尤难得,经旬甚不妨。吟听喧竹树,立见涨池塘。 众类声休出,群峰色尽藏。颓沱来洞壑,汗漫入潇湘。 下叶黎甿望,高袪旱暵光。幽斋飘卧簟,极浦洒归樯。 藓在阶从湿,花衰苑任伤。闲思济时力,歌咏发哀肠。
dàn
duì qióng cāng   míng méng fāng dāng shí xiāo   suí chù yǒu qīng liáng
zhù shēng suī bào   nóng rùn zhǎng zhà hóng yíng diàn   wēi bái cán yáng
yīng dǎo yóu nán de   jīng xún shén fáng yín tīng xuān zhú shù   jiàn zhǎng chí táng
zhòng lèi shēng xiū chū   qún fēng jǐn cáng tuí tuó lái dòng   hàn màn xiāo xiāng
xià méng wàng   gāo hàn hàn guāng yōu zhāi piāo diàn   guī qiáng
xiǎn zài jiē cóng shī 湿   huā shuāi yuàn rèn shāng xián shí   yǒng āi cháng