夏雨

唐代 王驾
非惟消旱暑,且喜救生民。天地如蒸湿,园林似却春。 洗风清枕簟,换夜失埃尘。又作丰年望,田夫笑向人。
fēi wéi xiāo hàn shǔ   qiě jiù shēng mín tiān zhēng shī 湿   yuán lín shì què chūn
fēng qīng zhěn diàn   huàn shī āi chén yòu zuò fēng nián wàng   tián xiào xiàng rén