夏雨

宋代 刘攽
邑居苦嚣尘,洒扫长不给。萧条一雨馀,草木遍青湿。 静无浮埃生,清有凉风入。愧惭天地功,人力那能及。
xiāo chén   sǎo zhǎng gěi xiāo tiáo cǎo   biàn qīng shī   湿  
jìng āi shēng   qīng yǒu liáng fēng kuì cán tiān gōng rén   néng