夏夜闲书

宋代 寇准
雨濛村落野梅黄,茅阁长吟水气凉。幽鸟远声来独树,小荷疏影占前塘。 闲心终不忘鱼钓,澹水真宜习老庄。报国自知无世用,烟蓑何日卧清漳。
méng cūn luò méi huáng   máo cháng yín shuǐ liáng yōu niǎo yuǎn shēng lái shù xiǎo   shū yǐng zhàn qián táng    
xián xīn zhōng wàng diào   dàn shuǐ zhēn lǎo zhuāng bào guó zhī shì yòng yān   suō qīng zhāng