夏夜

宋代 陆游
夏夜谁知亦自长,幽居渺在水云乡。 月侵竹簟清无暑,风度衣篝润有香。 栖鹊自惊移别树,流萤相逐过横塘。 放翁尚苦余酲在,细绠铜缾落井床。
xià shéi zhī zhǎng   yōu miǎo zài shuǐ yún xiāng
yuè qīn zhú diàn qīng shǔ   fēng gōu rùn yǒu xiāng
què jīng bié shù   liú yíng xiāng zhú guò héng táng
fàng wēng shàng chéng zài   gěng tóng píng luò jǐng chuáng