下仙胜因寺有怀

宋代 薛师石
山中初寄隐,野寺一天星。 路远有如此,客来应未能。 蛩催寒妪纬,蝉杂夜僧经。 忽忆忘形友,微吟自剔灯。
shān zhōng chū yǐn   tiān xīng  
yuǎn yǒu   lái yīng wèi néng  
qióng cuī hán wěi   chán sēng jīng  
wàng xíng yǒu   wēi yín dēng