下天山口大雪

清代 洪亮吉
危峰北去高无际,过岭风声水声异。鞭鞘拂处险接天,风势吹人欲离地。 千峰万峰迷所向,意外公然欲相抗。云头直下马亦惊,白玉阑干八千丈。
wēi fēng běi gāo   guò lǐng fēng shēng shuǐ shēng biān shāo chù xiǎn jiē tiān fēng   shì chuī rén    
qiān fēng wàn fēng suǒ xiàng   wài gōng rán xiāng kàng yún tóu zhí xià jīng bái   lán gān qiān zhàng