下山雨骤

宋代 虞俦
下山虽幸免颠跻,骤雨冥冥步转迷。 白马已翻青嶂去,黄鹂犹恋绿林啼。 人皆有路通霄汉,我独无桥渡涧溪。 且傍田塍欹侧过,从教甲子混涂泥。
xià shān suī xìng miǎn diān   zhòu míng míng zhuǎn  
bái fān qīng zhàng   huáng yóu liàn 绿 lín  
rén jiē yǒu tōng xiāo hàn   qiáo jiàn  
qiě bàng tián chéng guò   cóng jiào jiǎ hùn