峡山寺用东坡和高要令韵

清代 韩是升
随身一枝筇,筋骸谢拘束。天公于我厚,不吝山水福。 南来下浈阳,连峰如箭簇。江流清见底,倒映芙蓉绿。 石泉解娱客,此语闻已熟。坡翁岭表诗,挥毫落珠玉。 峡山擅奇胜,游志我久蓄。落帆凝碧湾,一径入禅谷。 佛桑花满瓶,榕树阴覆屋。阴崖飒风雨,白昼飘雾縠。 鹿就苍苔眠,鸽向澄潭浴。枯禅本色人,出世齐荣辱。 清修领徒众,俨若家有督。宝珠掠神鹰,莫惮钳锤酷。 茗饮长松林,松花落盈掬。一饭直指堂,蔬笋饱充腹。 流连正忘倦,那顾邮程促。自离十丈尘,逍遥卸蹄毂。 行同打包僧,云水迹不局。况兹林壑幽,尤为未经目。 人生苦缠缚,周妻及何肉。醯鸡真可怜,陟险都畏缩。 我亦年向衰,屈指五十六。探奇嗜成癖,山经随处录。 未寻归猿洞,于心仍不足。与僧订重游,山窗话剪烛。
suí shēn zhī qióng   jīn hái xiè shù tiān gōng hòu   lìn shān shuǐ
nán lái xià zhēn yáng   lián fēng jiàn jiāng liú qīng jiàn   dào yìng róng 绿
shí quán jiě   wén shú wēng lǐng biǎo shī   huī háo luò zhū
xiá shān shàn shèng   yóu zhì jiǔ luò fān níng wān   jìng chán
sāng huā mǎn píng   róng shù yīn yīn fēng   bái zhòu piāo
鹿 jiù cāng tái mián   xiàng chéng tán chán běn rén   chū shì róng
qīng xiū lǐng zhòng   yǎn ruò jiā yǒu bǎo zhū lüè shén yīng   dàn qián chuí
míng yǐn cháng sōng lín   sōng huā luò yíng fàn zhí zhǐ táng   shū sǔn bǎo chōng
liú lián zhèng wàng juàn   yóu chéng shí zhàng chén   xiāo yáo xiè
xíng tóng bāo sēng   yún shuǐ kuàng lín yōu   yóu wéi wèi jīng
rén shēng chán   zhōu ròu zhēn lián   zhì xiǎn dōu wèi suō
nián xiàng shuāi   zhǐ shí liù tàn shì chéng   shān jīng suí chù
wèi xún guī yuán dòng   xīn réng sēng dìng zhòng yóu   shān chuāng huà jiǎn zhú