峡山寺
灵区苦不到,到亦苦诗难。景象绝闻见,怪神如等閒。
地将海作带,天借山为关。今日却堪恨,绿林栖近间。
líng
灵
qū
区
kǔ
苦
bú
不
dào
到
,
dào
到
yì
亦
kǔ
苦
shī
诗
nán
难
jǐng
。
xiàng
景
jué
象
wén
绝
jiàn
闻
guài
见
,
shén
怪
rú
神
děng
如
xián
等
閒
。
dì
地
jiāng
将
hǎi
海
zuò
作
dài
带
,
tiān
天
jiè
借
shān
山
wèi
为
guān
关
jīn
。
rì
今
què
日
kān
却
hèn
堪
lù
恨
,
lín
绿
qī
林
jìn
栖
jiān
近
间
。