峡山寺

宋代 白玉蟾
重楼复屋枕层崖,想有残碑锁翠苔。 但见苍山如壁立,不知绿水自何来。 岩花满眼红而紫,谷鸟呼名去复回。 便欲买舟从此隐,岂惟一处子陵台。
zhòng lóu zhěn céng   xiǎng yǒu cán bēi suǒ cuì tái
dàn jiàn cāng shān   zhī 绿 shuǐ lái
yán huā mǎn yǎn hóng ér   niǎo míng huí
biàn 便 mǎi zhōu cóng yǐn   wéi chù líng tái