夏日再宿碧云寺

明代 王世贞
春来虎溪笑,别尔竟长途。初地缘犹在,诸天念未孤。 比丘惊出定,檀越见能呼。忍草看如昨,灵花问已无。 归云仍卧榻,流水自斋厨。病骨苏金髓,尘心冷玉壶。 暂栖同怖鸽,乞食伴饥乌。欲施周颙宅,吴中盗一区。
chūn lái xiào   bié ěr jìng cháng chū yuán yóu zài zhū   tiān niàn wèi    
qiū jīng chū dìng   tán yuè jiàn néng rěn cǎo kàn zuó líng   huā wèn    
guī yún réng   liú shuǐ zhāi chú bìng jīn suǐ chén   xīn lěng    
zàn tóng   shí bàn shī zhōu yóng zhái   zhōng dào