夏日雨过

宋代 王炎
云润日杲杲,渠涩泉泠泠。 群山晓过雨,一沐千髻青。 岸巾纳微凉,庭户留余清。 乔木俯佳色,野卉含幽馨。 昔来挽枯条,今来见欣荣。 荣枯亦何有,对此难为情。 长年心事多,抚髀只自惊, 冰炭交中肠,吾生安得宁。 好风吹我裳,颇觉耳目醒。 暇日可少憇,安用心营营。 高卧绿阴底,玄蝉相对鸣。
yún rùn gǎo gǎo   quán líng líng  
qún shān xiǎo guò   qiān qīng  
àn jīn wēi liáng   tíng liú qīng  
qiáo jiā   huì hán yōu xīn  
lái wǎn tiáo   jīn lái jiàn xīn róng  
róng yǒu   duì nán wéi qíng  
cháng nián xīn shì duō   zhī jīng  
bīng tàn jiāo zhōng cháng   shēng ān níng  
hǎo fēng chuī shang   jué ěr xǐng  
xiá shǎo   ān yòng xīn yíng yíng  
gāo 绿 yīn   xuán chán xiāng duì míng