夏日饮煦上人房 其二

明代 王世贞
藜杖欲何适,清溪扶兴长。煦公茅屋底,时有松醪香。 青菜久成甲,红莲初离房。谓予餐禅悦,此味讵能忘。
zhàng shì   qīng xīng cháng gōng máo shí   yǒu sōng láo xiāng    
qīng cài jiǔ chéng jiǎ   hóng lián chū fáng wèi cān chán yuè   wèi néng wàng