夏日晚凉

宋代 寇准
微凉天气似秋期,风触疏帘影自移。 远梦有时寻水寺,孤吟终日对莎池。 笋梢成翠堆轻箨,梅实翻黄压嫩枝。 兀兀腾腾聊自遣,此怀深谢野僧知。
wēi liáng tiān shì qiū   fēng chù shū lián yǐng  
yuǎn mèng yǒu shí xún shuǐ   yín zhōng duì shā chí  
sǔn shāo chéng cuì duī qīng tuò   méi shí fān huáng nèn zhī  
téng téng liáo qiǎn   huái 怀 shēn xiè sēng zhī