夏日桐岩道中二首 其一

明代 顾璘
野日正矜午,岭云难自凉。祗愁山石裂,渐觉黍苗黄。 物役煎衰鬓,吾生习瘴乡。眼中多茂树,安得置藜床。
zhèng jīn   lǐng yún nán liáng zhī chóu shān shí liè jiàn   jué shǔ miáo huáng    
jiān shuāi bìn   shēng zhàng xiāng yǎn zhōng duō mào shù ān   zhì chuáng