夏日听沈君弹琴诗三首 其一

明代 唐顺之
山居足清赏,独恨不能琴。偶接青溪客,因听白雪音。 寒暄乍翻复,丘壑转深沉。谁道嵇中散,风流更可寻。
shān qīng shǎng   hèn néng qín ǒu jiē qīng yīn   tīng bái xuě yīn    
hán xuān zhà fān   qiū zhuǎn shēn chén shuí dào zhōng sàn fēng   liú gèng xún