夏日寺中有怀

唐代 薛能
亭午四邻睡,院中唯鸟鸣。当门塞鸿去,欹枕世人情。 地燥苍苔裂,天凉晚月生。归家岂不愿,辛苦未知名。
tíng lín shuì   yuàn zhōng wéi niǎo míng dāng mén sāi hóng 鸿   zhěn shì rén qíng
zào cāng tái liè   tiān liáng wǎn yuè shēng guī jiā yuàn   xīn wèi zhī míng