夏日睡起

明代 文徵明
绿阴如水夏堂凉,翠簟含风午梦长。 老去自于闲有得,困来每与客相忘。 松窗试笔端溪滑,石鼎烹云顾渚香。 一鸟不鸣心境寂,此身真不愧羲皇。
绿 yīn shuǐ xià táng liáng   cuì diàn hán fēng mèng zhǎng  
lǎo xián yǒu de   kùn lái měi xiāng wàng  
sōng chuāng shì duān huá   shí dǐng pēng yún zhǔ xiāng  
niǎo míng xīn jìng   shēn zhēn kuì huáng