夏日平居奉寄崔伯易兼简朱元弼

宋代 王令
惟怃庭下树,阴影日已敷。 癯癯闭门人,簟席自卷舒。 高枝就远冠,曲枝挂裳裾。 还来从此息,卧视诗与书。 桓桓门外客,从徒驾骊驹。 不知来何闻,乃肯顾我闾。 呼儿往应门,谓言出在涂。 非我敢厌客,非客与我疏。 以予拙语言,无以得客娱。 一不当客意,恐与世患俱。 不如两相忘,何能效纷如。
wéi tíng xià shù   yīn yǐng  
mén rén   diàn juǎn shū  
gāo zhī jiù yuǎn guān   zhī guà cháng  
hái lái cóng   shì shī shū  
huán huán mén wài   cóng jià  
zhī lái wén   nǎi kěn  
ér wǎng yìng mén   wèi yán chū zài  
fēi gǎn yàn   fēi shū  
zhuō yán    
dàng   kǒng shì huàn  
liǎng xiāng wàng   néng xiào fēn