夏日裴尹员外西斋看花

唐代 杨巨源
笑向东来客,看花枉在前。始知清夏月,更胜艳阳天。 露湿呈妆污,风吹畏火燃。葱茏和叶盛,烂熳压枝鲜。 红彩当铃阁,清香到玉筵。蝶栖惊曙色,莺语滞晴烟。 得地殊堪赏,过时倍觉妍。芳菲迟最好,唯是谢家怜。
xiào xiàng dōng lái   kàn huā wǎng zài qián shǐ zhī qīng xià yuè   gèng shèng yàn yáng tiān
shī 湿 chéng zhuāng   fēng chuī wèi huǒ rán cōng lóng shèng   làn màn zhī xiān
hóng cǎi dāng líng   qīng xiāng dào yán dié jīng shǔ   yīng zhì qíng yān
de shū kān shǎng   guò shí bèi jué yán fāng fēi chí zuì hǎo   wéi shì xiè jiā lián