暇日偶成

宋代 陈著
天赐衰年一屋清,住深不接过门声。 带泥筍角烧易熟,得雨芥心批又生。 山与云宜时弄色,鸟乘春旺自呼名。 谁能计较方来事,粥料何妨逐日营。
tiān shuāi nián qīng   zhù shēn jiē guò mén shēng  
dài sǔn jiǎo shāo shú   jiè xīn yòu shēng  
shān yún shí nòng   niǎo chéng chūn wàng míng  
shuí néng jiào fāng lái shì   zhōu liào fáng zhú yíng