夏日偶成
人海曾经更不群,孤车驮梦散如云。归来坐对湖山寂,一任残天劫火焚。
rén
人
hǎi
海
céng
曾
jīng
经
gèng
更
bù
不
qún
群
,
gū
孤
chē
车
tuó
驮
mèng
梦
sàn
散
rú
如
yún
云
。
。
guī
归
lái
来
zuò
坐
duì
对
hú
湖
shān
山
jì
寂
,
yī
一
rèn
任
cán
残
tiān
天
jié
劫
huǒ
火
fén
焚
。
。