暇日蒙子玉见招得陪诸君子燕饮欢甚大醉中放浪形骸之外而不自知也因自述一诗并作解嘲云

元代 邓雅
六十行年两鬓衰,秋风吹老芰荷衣。白云黄鹤堪为友,流水青山总是诗。 物外游心如太古,人前索笑似婴儿。坐中不著疏狂士,那得诸公一解颐。
liù shí háng nián liǎng bìn shuāi   qiū fēng chuī lǎo bái yún huáng kān wèi yǒu liú   shuǐ qīng shān zǒng shì shī    
wài yóu xīn tài   rén qián suǒ xiào shì yīng ér zuò zhōng zhù shū kuáng shì   de zhū gōng jiě