夏日过庄严寺僧索诗为留三绝

宋代 晁公武
松筠窈窕隐禅房,茗碗熏炉白昼长。 门外尘埃生熟恼,谁知林下自清凉。
sōng yún yǎo tiǎo yǐn chán fáng   míng wǎn xūn bái zhòu zhǎng  
mén wài chén āi shēng shú nǎo   shéi zhī lín xià qīng liáng