夏日独直,寄萧侍御

唐代 白居易
宪台文法地,翰林清切司。鹰猜课野鹤,骥德责山麋。 课责虽不同,同归非所宜。是以方寸内,忽忽暗相思。 夏日独上直,日长何所为。澹然无他念,虚静是吾师。 形委有事牵,心与无事期。中臆一以旷,外累都若遗。 地贵身不觉,意闲境来随。但对松与竹,如在山中时。 情性聊自适,吟咏偶成诗。此意非夫子,馀人多不知。
xiàn tái wén   hàn lín qīng qiē yīng cāi   shān
suī tóng   tóng guī fēi suǒ shì fāng cùn nèi   àn xiāng
xià shàng zhí   zhǎng suǒ wéi dàn rán niàn   jìng shì shī
xíng wěi yǒu shì qiān   xīn shì zhōng kuàng   wài lèi dōu ruò
guì shēn jué   xián jìng lái suí dàn duì sōng zhú   zài shān zhōng shí
qíng xìng liáo shì   yín yǒng ǒu chéng shī fēi   rén duō zhī