夏日读史有所哀而纪之

清代 黄锡朋
高林啭午阴,飘飘嘘南飔。缅然恋馀景,白日浸已驰。 徘徊众鸟鸣,繁声争乔枝。孤鸾失俦匹,戢羽韬光仪。 感此凉燠殊,汍澜清涕滋。唐虞寄远慨,侧身今何时。 伊川见被发,嗟哉周室卑。汉末扰黄巾,倾宇谁能支。 长星夜竟天,占象复奚疑。南阳起耕夫,释耒称帝师。 始雷发春蛰,枯荄回幽姿。扬雄善词赋,晚荣为世嗤。 三间抱芳洁,餐英忘朝饥。回首瞰西陵,寒楸使人悲。 帝乡不可求,去去将何之。
gāo lín zhuàn yīn   piāo piāo nán miǎn rán liàn jǐng bái   jìn chí    
pái huái zhòng niǎo míng   fán shēng zhēng qiáo zhī luán shī chóu   tāo guāng    
gǎn liáng shū   wán lán qīng táng yuǎn kǎi   shēn jīn shí    
chuān jiàn bèi   jiē zāi zhōu shì bēi hàn rǎo huáng jīn qīng   shuí néng zhī    
cháng xīng jìng tiān   zhàn xiàng nán yáng gēng shì   lěi chēng shī    
shǐ léi chūn zhé   gāi huí yōu 姿 yáng xióng shàn wǎn   róng wèi shì chī    
sān jiān bào fāng jié   cān yīng wàng cháo huí shǒu kàn líng 西 hán   qiū shǐ rén 使 bēi    
xiāng qiú   jiāng zhī