夏日东村卧病 其一

明代 李攀龙
平生偏伏枕,睱日是抽簪。病著青山色,愁高白雪音。 云霄悬出处,踪迹间浮沉。不必名俱毁,方知二仲心。
píng shēng piān zhěn   xià shì chōu zān bìng zhù qīng shān   chóu gāo bái xuě yīn
yún xiāo xuán chū chù   zōng jiān chén míng huǐ   fāng zhī èr zhòng xīn