夏日村居有述

明代 王世贞
江村养余懒,颇不病幽独。维时仲夏初,长天气清淑。 野人太无事,自起为约束。凌晨盥嗽毕,叩齿三十六。 始浇庭中花,次洗屋后竹。荐麦欣及新,分葵味馀馥。 弄笔南窗下,醉沈凭淋漉。金石四五编,骚雅一再读。 吸涧煮茗旗,松声腾波绿。小啜清飔来,尘襟净于沐。 课童抄酒经,进客命棋局。树影俄已圆,厨人报藜熟。 饭罢何所道,出门信其足。扶耒古陇傍,垂纶清溪曲。 维东有兰若,经藏可游目。随意手一编,无烦證耆宿。 斜阳语来下,炊烟布平陆。及归尚未暝,蓬汤芬初沐。 晾发风衡门,明蟾破茅屋。有友二三人,非雅亦不俗。 劝酬久已荒,匕箸肆所欲。醽倾若下酒,粳汎宜城粥。 恍惚尘外语,星河莽相属。瑜枕竹方床,湘文簟如玉。 中有腾腾乡,容吾便便腹。缅怀康庄士,声势迫驱逐。 红尘沾褦襶,白汗脂炙毂。所得仲孰多,百年亦良促。 寄言斧斤者,吾甘不才木。
jiāng cūn yǎng lǎn   bìng yōu wéi shí zhòng xià chū cháng   tiān qīng shū    
rén tài shì   wèi yuē shù líng chén guàn sòu kòu   chǐ sān 齿 shí liù    
shǐ jiāo tíng zhōng huā   hòu zhú jiàn mài xīn xīn fēn   kuí wèi    
nòng nán chuāng xià   zuì shěn píng lín jīn shí biān sāo   zài    
jiàn zhǔ míng   sōng shēng téng 绿 xiǎo chuài qīng lái chén   jīn jìng    
tóng chāo jiǔ jīng   jìn mìng shù yǐng é yuán chú   rén bào shú    
fàn suǒ dào   chū mén xìn lěi lǒng bàng chuí   lún qīng    
wéi dōng yǒu lán   jīng cáng yóu suí shǒu biān   fán zhèng   宿  
xié yáng lái xià   chuī yān píng guī shàng wèi míng péng   tāng fēn chū    
liàng fēng héng mén   míng chán máo yǒu yǒu èr sān rén fēi      
quàn chóu jiǔ huāng   zhù suǒ líng qīng ruò xià jiǔ jīng   fàn chéng zhōu    
huǎng chén wài   xīng mǎng xiāng zhǔ zhěn zhú fāng chuáng xiāng   wén diàn    
zhōng yǒu téng téng xiāng   róng biàn 便 biàn 便 miǎn huái kāng 怀 zhuāng shì shēng   shì zhú    
hóng chén zhān nài dài   bái hàn zhī zhì suǒ de zhòng shú duō bǎi   nián liáng    
yán jīn zhě   gān cái