夏日

宋代 谢逸
竹风烟静午阴凉,饭罢呼童启北窗。试拂横床供昼寝,且容幽梦绕清江。
zhú fēng yān jìng yīn liáng   fàn tóng běi chuāng shì héng chuáng gōng zhòu qǐn qiě   róng yōu mèng rào qīng jiāng