夏日

宋代 陆游
入户桐阴渐覆床,乍敷笛簟北窗凉。 筇枝倚壁知身健,衣焙残香觉日长。 雨霁断云时聚散,风来纤草久低昂。 蝶衣粉湿犹飞嬾,小驻阑干就夕阳。
tóng yīn jiàn chuáng   zhà diàn běi chuāng liáng
qióng zhī zhī shēn jiàn   bèi cán xiāng jué zhǎng
duàn yún shí sàn   fēng lái xiān cǎo jiǔ áng
dié fěn shī 湿 yóu fēi lǎn   xiǎo zhù lán gān jiù yáng