夏热昼寝感咏

宋代 苏舜钦
盛夏日苦永,解带坐小轩。对案不能食,挥汗白雨翻。 轧轧过午景,宛转无由昏。偃卧一榻上,既觉复梦魂。 恬然世虑寂,时被苍蝇喧。睡味胜仙去,忽恍难具论。 晨事如隔日,半杂梦寐言。人生贵壮健,及时取荣尊。 夏禹惜寸阴,穷治万水源。栉沐风雨中,子哭不入门。 况复庸下者,不出强趋奔。奈何耽昼寝,懒惰守坏垣。 念昔年少时,奋迅期孤骞。笔下驱古风,直趣圣所存。 山子逐雷电,安肯服短辕。便将决渤澥,出手洗乾坤。 文章竟误身,大议谁周爰。捽首下牢狱,殗殗如孤豚。 法吏使除籍,其过祗一飧。宾朋四散逐,投窜向僻藩。 九虎口牙恶,便欲膏其蹯。上赖天子明,不使钳且髡。 此身自流浪,岂能济元元。天下无所归,泛舟旅江村。 春雨看秧稻,落日自灌园。殊乡寡朋友,孰辨石与琨。 卷藏经济术,强谈奉狙猿。閒困尚有待,不忍沈湘沅。 大暑昼闭户,一径恶草繁。出嫌乌啅噪,行见蛇蜿蜒。 蠹书徒盈箧,浊醪徒盈樽。谈笑谁可共,道义孰与敦。 终日对稚立,千里远弟昆。此心既无用,不寝徒自烦。 况兹昼景长,但厌枕簟温。北窗无纤风,返见赤日痕。 流光何辉赫,独不照覆盆。会当破氛祲,血吻叫帝阍。 烂尔正国典,旷然涤群冤。奸谗囚大幽,上压九昆崙。 贤路自肃爽,朝政不复浑。万物宇宙间,共被阳和恩。
shèng xià yǒng   jiě dài zuò xiǎo xuān duì àn néng shí   huī hàn bái fān
guò jǐng   wǎn zhuǎn yóu hūn yǎn shàng   jué mèng hún
tián rán shì   shí bèi cāng ying xuān shuì wèi shèng xiān   huǎng nán lùn
chén shì   bàn mèng mèi yán rén shēng guì zhuàng jiàn   shí róng zūn
xià cùn yīn   qióng zhì wàn shuǐ yuán zhì fēng zhōng   zi mén
kuàng yōng xià zhě   chū qiáng bēn nài dān zhòu qǐn   lǎn duò shǒu huài yuán
niàn nián shào shí   fèn xùn qiān xià fēng   zhí shèng suǒ cún
shān zi zhú léi diàn   ān kěn duǎn yuán biàn 便 jiāng jué xiè   chū shǒu qián kūn
wén zhāng jìng shēn   shuí zhōu yuán zuó shǒu xià láo   tún
shǐ 使 chú   guò zhī sūn bīn péng sàn zhú   tóu cuàn xiàng fān
jiǔ kǒu è   biàn 便 gāo fán shàng lài tiān míng   shǐ 使 qián qiě kūn
shēn liú làng   néng yuán yuán tiān xià suǒ guī   fàn zhōu jiāng cūn
chūn kàn yāng dào   luò guàn yuán shū xiāng guǎ péng you   shú biàn shí kūn
juǎn cáng jīng shù   qiáng tán fèng yuán xián kùn shàng yǒu dài   rěn shěn xiāng yuán
shǔ zhòu   jìng è cǎo fán chū xián zhuó zào   xíng jiàn shé wān yán
shū yíng qiè   zhuó láo yíng zūn tán xiào shuí gòng   dào shú dūn
zhōng duì zhì   qiān yuǎn kūn xīn yòng   qǐn fán
kuàng zhòu jǐng zhǎng   dàn yàn zhěn diàn wēn běi chuāng xiān fēng   fǎn jiàn chì hén
liú guāng huī   zhào pén huì dāng fēn jìn   xuè wěn jiào hūn
làn ěr zhèng guó diǎn   kuàng rán qún yuān jiān chán qiú yōu   shàng jiǔ kūn lún
xián shuǎng   cháo zhèng hún wàn zhòu jiān   gòng bèi yáng ēn