晓坐

宋代 陆游
低枕孤衾夜气存,披衣起坐默忘言。 缾花力尽无风堕,炉火灰深到晓温。 空橐时时闻鼠啮,小窗一一送鸦翻。 悠然忽记幽居日,下榻先开水际门。
zhěn qīn cún   zuò wàng yán
píng huā jìn fēng duò   huǒ huī shēn dào xiǎo wēn
kōng tuó shí shí wén shǔ niè   xiǎo chuāng sòng fān
yōu rán yōu   xià xiān kāi shuǐ mén