孝宗皇帝杜甫万丈潭诗御书赞

宋代 岳珂
于戏中兴,驻跸东南。江沱之安,匪帝所堪。飙起霆驱,沛泽以甘。 慰于望霓,意则可探。念昔臣甫,赋万丈潭。谓彼应龙,潜雺隐岚。 岂嵌窦是即,岂泉石是耽。救民一心,大造实参。方阳初骄,民忧未惔。 彼界此疆,饮瓢粟甔。遵养必时,毕毓毕涵。亦既太甚,炎威孔燂。 播奏之艰,□□孰餤。必其来苏,以溉以覃。帝惟明习,讵不我谙。 升自天衢,时乘其骖。视此沸炉,而忍弗戡。维宁亲是先,匪乐之酣。 维复雠是怀,匪垢之含。郁郁久居,若古有谈。毋功之幸成,而德之或惭。 臣谓此心,与天地三。龙变难谌,龙髯已毵。心画之昭,贲于宝函。
zhōng xīng   zhù dōng nán jiāng tuó zhī ān fěi   suǒ kān biāo tíng pèi   gān      
wèi wàng   tàn niàn chén   wàn zhàng tán wèi yìng lóng qián   yǐn lán      
qiàn dòu shì   quán shí shì dān jiù mín xīn   zào shí cān fāng yáng chū jiāo mín yōu   wèi tán      
jiè jiāng   yǐn piáo dān zūn yǎng shí   hán tài shèn yán wēi   kǒng tán      
zòu zhī jiān       shú tán lái   gài tán wéi míng   ān      
shēng tiān   shí chéng cān shì fèi ér   rěn kān wéi níng qīn shì xiān fěi   zhī hān      
wéi chóu shì huái 怀   fěi gòu zhī hán jiǔ ruò   yǒu tán gōng zhī xìng chéng ér   zhī huò cán      
chén wèi xīn   tiān sān lóng biàn nán chén lóng   rán sān xīn huà zhī zhāo bēn   bǎo hán