小酌山囿

宋代 韩淲
朔风起山雾,四望多浮阴。人情逼岁除,梅花照高林。 兴言一樽酒,岂顾杯浅深。可醉便须醉,丘中有鸣琴。
shuò fēng shān   wàng duō yīn rén qíng suì chú méi   huā zhào gāo lín    
xīng yán zūn jiǔ   bēi qiǎn shēn zuì biàn 便 zuì qiū   zhōng yǒu míng qín