晓枕

宋代 陆游
残漏冬冬急,明星磊磊高。 一从安枕卧,无复揽衣劳。 熨斗生晨火,熏笼覆縕袍。 一杯山药酒,红日满亭皋。
cán lòu dōng dōng   míng xīng lěi lěi gāo  
cóng ān zhěn   lǎn láo  
yùn dǒu shēng chén huǒ   xūn lóng yùn páo  
bēi shān yao jiǔ   hóng mǎn tíng gāo