晓枕

宋代 范成大
群儿欺老少陵穷,口燥唇乾发漫冲。 颠沛须臾犹执礼,古来惟有一高共。
qún ér lǎo shào líng qióng   kǒu zào chún qián màn chōng
diān pèi yóu zhí   lái wéi yǒu gāo gòng