小雨同裴弟深甫坚上人登新亭次韵

宋代 洪适
移梅种竹趁阳春,举目江山发兴新。曲槛疏窗那草草,飞檐碧瓦已鳞鳞。 鼎来好语酬佳景,更有高僧话净因。步屧踌躇乌亦喜,不嫌风雨垫冠巾。
méi zhǒng zhú chèn yáng chūn   jiāng shān xīng xīn kǎn shū chuāng cǎo cǎo fēi   yán lín lín    
dǐng lái hǎo chóu jiā jǐng   gèng yǒu gāo sēng huà jìng yīn xiè chóu chú   xián fēng diàn guàn jīn