小雨四首 其三

宋代 刘敞
漠漠云蒸柱,萧萧雨过城。不时变炎景,竟日度秋声。 洒濯林光净,归飞燕羽轻。野夫学为圃,因欲事躬耕。
yún zhēng zhù   xiāo xiāo guò chéng shí biàn yán jǐng   jìng qiū shēng
zhuó lín guāng jìng   guī fēi yàn qīng xué wèi   yīn shì gōng gēng