小苑春望宫池柳色

唐代 杨羲
胜游从小苑,宫柳望春晴。拂地青丝嫩,萦风绿带轻。 光含烟色远,影透水文清。玉笛吟何得,金闺画岂成。 皇风吹欲断,圣日映逾明。愿驻高枝上,还同出谷莺。
shèng yóu cóng xiǎo yuàn   gōng liǔ wàng chūn qíng qīng nèn   yíng fēng 绿 dài qīng
guāng hán yān yuǎn   yǐng tòu shuǐ wén qīng yín de   jīn guī huà chéng
huáng fēng chuī duàn   shèng yìng míng yuàn zhù gāo zhī shàng   hái tóng chū yīng