小饮罢行至湖塘而归

宋代 陆游
社酒真如粥面浓,朱颜顷刻换衰容。 霜轻已觉树摇落,云起始知山叠重。 梅市鱼归冲雨棹,宝林人定隔城钟。 此翁大似游僧样,炉暖窗深又过冬。
shè jiǔ zhēn zhōu miàn nóng   zhū yán qǐng huàn shuāi róng  
shuāng qīng jué shù yáo luò   yún shǐ zhī shān dié zhòng  
méi shì guī chōng zhào   bǎo lín rén dìng chéng zhōng  
wēng shì yóu sēng yàng   nuǎn chuāng shēn yòu guò dōng