晓吟

宋代 吴惟信
翠帐香消捲碧纱,风捎残雨湿栏牙。蜻蜓亦被凉勾引,清晓低飞入水花。
cuì zhàng xiāng xiāo juǎn shā   fēng shāo cán shī 湿 lán qīng tíng bèi liáng gōu yǐn qīng   xiǎo fēi shuǐ huā