效演雅

宋代 方岳
山溪斗折更蛇行,逗密穿幽见物情。 蜜为地花粮道绝,蚊知有雨阵图成。 饮风吸露蝉尸解,耸壑凌霄鹤骨轻。 鸜鹆能为祖仁舞,狎鸥欲与海翁盟。 未忘王谢寻常燕,不肯郦生吾友莺。 鹭以先后争食邑,鹊占南北启门闳。 春池泼泼鱼当乳,霜渚喑喑雁不鸣。 啄木画符工出蠹,提壶沽酒为催耕。 蚌何知识三缄口,蟹坐风骚五鼎烹。 巴郢画眉翻律吕,仪秦反舌定纵横。 鹅嗔晋帖得奇字,鸡唤祖鞭非恶声。 饱卧夕阳牛反{嚼左换饣},误投乾叶鹿虚惊。 一枝栖息鹪鹩足,三窟经营狡兔{左土右瓦}。 蝌蚪草泥文字古,蜗涎苏壁篆书精。 首昂蝜蝂贪宁死,壁历螳螂祸自婴。 山麂见人头卓朔,野鸱得鼠腹鼓亨。 雉倾族类甘为翳,鸭解人言略自名。 羊狠滥称髯主簿,蟫肥荐食楮先生。 色虽甚美猿深逝,骨不须多狗必争。 蛙为公乎缘底怒,鸠宁拙耳了无营。 劳形大块皆同梦,蝶化庄周月正明。
shān dǒu shé gèng shé xíng   dòu chuān 穿 yōu jiàn qíng  
wéi huā liáng dào jué   wén zhī yǒu zhèn chéng  
yǐn fēng chán shī jiě   sǒng líng xiāo qīng  
néng wéi rén   xiá ōu hǎi wēng méng  
wèi wàng wáng xiè xún cháng yàn   kěn shēng yǒu yīng  
xiān hòu zhēng shí   què zhàn nán běi mén hóng  
chūn chí dāng   shuāng zhǔ yīn yīn yàn míng  
zhuó huà gōng chū   jiǔ wèi cuī gēng  
bàng zhī shí sān jiān kǒu   xiè zuò fēng sāo dǐng pēng  
yǐng huà méi fān   qín fǎn shé dìng zòng héng  
é chēn jìn tiē   huàn biān fēi è shēng  
bǎo yáng niú fǎn   { jué zuǒ huàn shí   }   tóu qián 鹿 jīng  
zhī jiāo liáo   sān jīng yíng jiǎo   { zuǒ yòu   }  
dǒu cǎo wén   xián zhuàn shū jīng  
shǒu áng bǎn tān níng   táng láng huò yīng  
shān jiàn rén tóu zhuó shuò   chī shǔ hēng  
zhì qīng lèi gān wèi   jiě rén yán lüè míng  
yáng hěn làn chēng rán zhǔ 簿   yín féi jiàn shí chǔ xiān sheng  
suī shén měi yuán shēn shì   duō gǒu zhēng  
wèi gōng yuán   jiū níng zhuō ěr liǎo yíng  
láo xíng kuài jiē tóng mèng   dié huà zhuāng zhōu yuè zhèng míng