萧巽葛敏修二学子和予食笋诗次韵答之二首

宋代 黄庭坚
北馔厌羊酪,南庖丰笋菜。 自北初落南,几为儿所卖。 习知价廉平,百态事烹宰。 盐曦枯腊瘦,蜜渍真味坏。 就根煨茁美,岂念炮烙债。 咀吞千亩余,胸次不虿芥。 二妙各能诗,才名动江介。 诗论多佳句,脍炙甘我嘬。 因君思养竹,万籁听秋噫。 从此缮藩篱,下令禁渔采。
běi zhuàn yàn yáng lào   nán páo fēng sǔn cài  
běi chū luò nán   wèi ér suǒ mài  
zhī jià lián píng   bǎi tài shì pēng zǎi  
yán shòu   zhēn wèi huài  
jiù gēn wēi zhuó měi   niàn páo luò zhài  
zuǐ tūn qiān   xiōng chài jiè  
èr miào néng shī   cái míng dòng jiāng jiè  
shī lùn duō jiā   kuài zhì gān chuài  
yīn jūn yǎng zhú   wàn lài tīng qiū  
cóng shàn fān   xià lìng jìn cǎi