萧巽葛敏修二学子和予食笋诗次韵答之二首 其二

宋代 黄庭坚
韭黄照春盘,菰白媚秋菜。惟此苍竹苗,市上三时卖。 江南家家竹,剪伐谁主宰。半以苦见疏,不言甘易坏。 葛陂雕龙睡,未索儿孙债。獭胆能分杯,虎魄妙拾芥。 此物于食殽,如客得傧介。思入帝鼎烹,忍遭饥涎嘬。 懒林供翰墨,砧杵风号噫。每下叹枯株,焚如落樵采。
jiǔ huáng zhào chūn pán   bái mèi qiū cài wéi cāng zhú miáo   shì shàng sān shí mài
jiāng nán jiā jiā zhú   jiǎn shuí zhǔ zǎi bàn jiàn shū   yán gān huài
bēi diāo lóng shuì   wèi suǒ ér sūn zhài dǎn néng fēn bēi   miào shí jiè
shí xiáo   bīn jiè dǐng pēng   rěn zāo xián chuài
lǎn lín gōng hàn   zhēn chǔ fēng hào měi xià tàn zhū   fén luò qiáo cǎi